BÂY GIỜ LÀ...

Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • LỜI HAY Ý ĐẸP

    Tin Pháp luật

    THỜI SỰ

    LỊCH XEM TV

    Tìm kiếm Google

    Tin nhanh

    Gốc > Quà tặng (Bài viết) > Bài viết >

    Người thầy

     

     Bài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, chân tình, giàu hình ảnh như một câu chuyện kể: "Vẫn nhớ những khi trời mưa, vẫn chiếc áo vá sờn đôi vai, thầy vẫn đi, buồn, vui lặng lẽ". Ngỡ như đó là một tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm, tôi đã lắng nghe bài hát ấy với một chút cảm xúc lạ, một chút tò mò. Sao giữa dòng đời bươn chải, bộn bề, cả âm nhạc và tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ lại có những dòng nhạc thảnh thơi, nhẹ nhàng như thế.

    Âm nhạc làm ta gợi nhớ, có thể dẫn dắt ta về với những ký ức xa xưa. Bài hát đã làm được điều ấy. Tôi nghĩ đến những người thầy, những cô giáo ngày xưa của mình, những người nghiêm khắc, những người diệu hiền, những người đã khuất, những người đã đi xa, những người tôi thoáng được gặp lại, và cả những người tôi chưa một lần chợt nhớ trong cuộc sống khá nhiều lo toan của mình.

    Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dung. Ông vượt qua bao gian khó, nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sống, với những gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu, dìu dắt. Tôi bỗng chợt nhớ đến lời của mẹ ru ngày nào:
    "Muốn sang phải bắc cầu Kiều
    Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy".

    Tôi mong sao bài hát ấy sẽ đến được với mọi người, với những người thành đạt, và cả những người vô danh, để ai cũng được tìm lại những khoảnh khắc hạnh phúc, tinh khôi nhất của đời người.

    ---

         “Nếu cha mẹ cho ta sự sống thì chính các thầy giáo cho ta phương cách sống đàng hoàng, tử tế”. Chẳng thể nhớ đã đọc được lời văn này ở đâu, chỉ biết rằng màu mực tím đáng yêu tuổi học sinh đã khắc ghi điều giản dị, thiêng liêng ấy trong trang “nhật ký đời tôi”. Và nó mãi theo tôi trong những năm tháng sau này.

          Hôm nay, bước vào lớp tôi nhận được không biết bao nhiêu hoa, quà cùng những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Ánh mắt trẻ thơ hồn nhiên, trong sáng trên từng gương mặt học trò thân thương khiến tôi thật hạnh phúc và xúc động. Không khí vui vẻ, náo nhiệt ấy bỗng chìm lắng xuống trong giai điệu mượt mà của ca khúc “Người thầy” do tập thể lớp thể hiện:

     Người thầy vẫn lặng lẽ đi về chốn xưa

    Từng ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy

    Để em đến bến bờ ước mơ

          Phải chăng hình ảnh này là sự đúc kết, khái quát hóa từ vô số những người thầy trong cuộc sống. Qua đó, mỗi chúng ta đều nhận thấy thấp thoáng “con đò xưa” của riêng mình. Bóng dáng thầy khuất dần theo “năm tháng gió mưa”, theo những thăng trầm của vòng xoay đời người, nhưng lời thầy vẫn còn vang vọng đâu đây, là hành trang đưa em vào đời. Cuộc sống không đơn giản và bình lặng như em nghĩ, hay như bài giảng của thầy. Trong bộn bề những lo toan đời thường, có lúc em đã cố quên lời thầy để lao vào những cuộc bon chen, ganh đua với tham vọng về quyền lực, địa vị cao sang. Những lúc như thế, “cành hoa trắng vẫn lung linh trong hồn xưa”, lời chỉ dạy đạo lý làm người cùng phong cách sống giản dị, thanh khiết của thầy lại trỗi dậy trong cuộc đấu tranh tư tưởng khiến em kịp thời “thức tỉnh” trên “lối mòn lầm lạc u mê”.

     Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi

    Chiều trên phố bao người đón đưa

    Dòng sông vẫn bây giờ gió mưa

    Còn ai nhớ ai quên con đò xưa…

          Bằng sự kết hợp tài tình giữa lời ca mộc mạc chân thành với âm điệu thanh thoát tinh khôi, bài hát trở thành một trong những phương tiện đặc sắc nhằm chuyển tải thông điệp, tình cảm nồng ấm, cao quý giữa thầy và trò. Nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy không chỉ viết cho người thầy của riêng mình, mà đó cũng là lời đề tặng chung cho tất cả những người thầy của cuộc đời dù họ đã từng hay chưa từng đứng trên bục giảng với phấn trắng bảng đen.

          Vẫn hình bóng ấy, phong thái ấy, ánh mắt ấy, lời nói ấy, người thầy “vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa”, vẫn tiếp tục hành trình chuyến đò ngang đón đưa bao thế hệ học trò đến “bến bờ ước mơ”, đến đỉnh cao của trí tuệ, tài năng và đạo đức. Trên cơ sở “những viên gạch nền móng” ấy, họ tiếp tục cống hiến sức trẻ cho sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước ngày càng giàu mạnh sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Nhưng trong dòng đời bôn ba ngược xuôi, có “còn ai nhớ ai quên con đò xưa” với không ít suy tư, trăn trở: “Con đò” ngày nào giờ đây trôi về đâu? Có còn chăng khả năng vượt sóng cả, thác gềnh mạnh mẽ khi xưa? Còn nhớ hay quên những “người khách lữ hành” thoáng qua hôm nào? Lẽ nào cả con người, cả cuộc đời đều vô tâm đến thế! Bạn, tôi và tất cả chúng ta cùng thử lắng đọng tâm hồn, “dừng lại” khoảnh khắc để biến tấu âm thanh trong trẻo, nhẹ nhàng trong bài ca “Người thầy” thành muôn đóa hồng thắm tươi, thơm ngát kính dâng thầy cô với tấm lòng biết ơn sâu đậm, chẳng thể phai mờ.

     Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi

    Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời

     

         Khổng Tử đã từng nói: “Tiên học lễ, hậu học văn”. Và đúng như thế, bài học đầu tiên thầy truyền thụ cho chúng em không phải là những con số hóc búa, phức tạp hay những câu văn mượt mà, trau chuốt, mà chính là bài học về nhân cách, nghị lực, niềm tin, hy vọng, ... Món quà bất ngờ được trao đến cho mỗi thành viên trong lớp là con lật đật đáng yêu, ngộ nghĩnh. Đó cũng chính là lời thầy muốn nhắn nhủ chúng tôi: phải luôn tự đứng dậy bằng thực lực của mình, luôn ngẩng cao đầu hướng về phía trước sau mỗi lần vấp ngã vì một tương lai tươi sáng đang rộng mở chờ đón chúng ta.

         Trải qua bao tháng năm dưới mái trường dấu yêu, chập chững bước vào đời, va chạm với khó khăn thử thách của cuộc sống, tôi càng thấm thía hơn lời giảng đầy giá trị nhân văn thuở nào. Thầy ơi, mãi đến hôm nay em vẫn luôn trân trọng, gìn giữ món quà “lật đật” thầy trao như người bạn đồng hành nâng đỡ, tiếp sức cho em trên mọi chặng đường quanh co, gian truân. Em đã vấp ngã, đã đứng dậy và đã tự tin tiếp bước như lời thầy vọng về khi xưa.

     Thầy vẫn đứng bên góc trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời

    Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi

    Nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người thầy

          Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò. Chúng em – đám học trò vốn được tiếng ngoan hiền, chăm học nhưng cũng không ít trò quậy phá, nghịch ngầm khiến thầy bao phen lo lắng, buồn lòng. Hờn giận có, trách mắng có, nhưng thầy vẫn luôn tận tình dạy dỗ “những chú ngựa non bất kham này”, luôn ưu ái cho chúng em tình cảm nồng hậu, ấm áp nhất vì sự nghiệp “trăm năm trồng người”. Giờ đây, mặc dù bao thế hệ học trò đã trưởng thành, vững vàng trong sự nghiệp, gia đình cũng như ngoài xã hội, nhưng với thầy chúng em mãi là những cô cậu bé bỏng cần được yêu thương, che chở. Ánh mắt xa xôi, đăm chiêu của thầy vẫn “dõi theo bước em trong cuộc đời” đã qua, hôm nay và mãi mãi.

         Nhớ về thầy, khắc ghi công ơn thầy - người cha thứ hai trong đời người tràn đầy lòng nhân ái khoan dung, chúng em cùng bao lớp học sinh thân thương ngày nào hội tụ về mái trường dấu yêu đồng ca dâng tặng thầy ca khúc hiền hòa, thân quen “Người thầy”.


    Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa
    Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy
    để em đến bên bờ ước mơ
    Rồi năm tháng sông dài gió mưa
    Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa

    Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa
    Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
    Chiều trên phố bao người đón đưa
    Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
    Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa

    Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
    có hay bao mùa lá rơi
    Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng
    sáng soi bước em trong cuộc đời
    Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi
    Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai
    Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ

    Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
    Tóc xanh bây giờ đã phai
    Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy
    Dõi theo bước em trong cuộc đời
    Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
    Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
    Nhưng ngàn năm, làm sao
    Em đếm hết công ơn người thầy

    Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
    Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
    Nhưng ngàn năm, làm sao
    Em đếm hết công ơn người thầy

    Cẩm Ly


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hồng Ngọc @ 08:30 12/01/2011
    Số lượt xem: 1003
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Người thầy ...
    No_avatarf
    Avatar

    Cảm ơn em Nguyễn Hồng Ngọc và cô giáo Đặng Nhật Minh nhé. Chúc vui vẻ hạnh phúc

     

     
    Gửi ý kiến

    TÌNH KHÚC NHẬT NGÂN

    MÃ HTML CỦA BẠN BỊ HƯ? HÃY KIỂM TRA NHÉ!

    Sẽ không hiển thị nếu code của bạn bị lỗi, khi đó bạn hãy sửa lại code ngay tại khung bên trái! Chương trình ứng dụng chính xác cho các loại mã Java Script; HTML. Chúc thành công !